Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Chọn một con đường ít người đi


Blog Thrilling Heroics ra đời năm 2006, có mục đích ban đầu khác hẳn bây giờ, và nó đã trải qua nhiều thăng trầm mà tôi mạn phép gọi là “tiến hóa”, bây giờ tôi muốn nhân cơ hội này chia sẻ với bạn những triết lí sống và hy vọng của tôi.

Tại sao tôi lập trang web này:

Sau khi tốt nghiệp năm 2006, tôi nhanh chóng nhận ra mình chọn sai nghề, cái nghề vốn chiếm hầu hết những gì tôi học được. Tôi tin rằng đó là hệ quả của hệ thống trường công nghèo nàn ở Mĩ - một hệ thống giáo dục trì trệ được tạo ra từ thời kì công nghiệp hóa chỉ nhằm mục đích tẩy não dạy dỗ đám thanh niên cách vui vẻ nhận số báo danh của mình và theo những khuôn phép xã hội (Dịch nghĩa: tôi không tin hệ thống giáo dục công của Mĩ dạy đám trẻ những kĩ năng cần thiết để trở nên có số có má trong cuộc đời).

Tôi đã theo lối mòn. Tôi đến trường vì nó phải như thế. Tôi chọn một nghề không hoàn toàn dành cho tôi vì tôi chỉ phải mất 4 năm để kết thúc nó. Sau đó, tôi chọn một công việc chán ngấy vì đơn giản là nó tự đến tìm tôi.

Mọi thứ thật nhàm chán. Giống như những thằng ngốc tội nghiệp khác, tôi thành một tên chạy giấy tờ, tham gia những cuộc họp ngớ ngẩn, và đơn giản là ngồi nhìn cuộc đời mình trôi qua từng phút một.

Có lẽ cũng khá may mắn, lúc đó tôi bỗng thấy hứng thú với công nghệ và chuyện làm ăn. Tôi bắt đầu theo dõi những bài giảng qua mạng của trường Stanford, nghe file thu âm, một ý tưởng điên rồ nảy sinh trong đầu, sẽ rất thú vị nếu lấy bằng MBA từ ngôi trường đỉnh này và làm một cái gì đó máu lửa.

Vào lúc đó, tôi thấy đám bạn cũng đang mắc kẹt trong cái bẫy như tôi: tìm một công việc ngớ ngẩn sau khi tốt nghiệp và tự ru ngủ mình rằng dòng đời phải trôi như thế: 

1. Xin việc. 

2. Bạn sẽ không thích nó nhưng vẫn làm như mọi người và ngậm miệng lại.

Đây không phải cuộc đua bon chen miếng mồi danh lợi, tôi càng không phải con chuột cống giành ăn.

Để thoát khỏi sự buồn chán thờ ơ, tôi lập một nhóm để bàn luận về nghề nghiệp, ý tưởng kinh doanh và khai phá bản thân. Những nguồn cảm hứng truyền từ Napoleon Hills / Tom Peters đã nuôi dưỡng những mầm mống nổi loạn trong bọn tôi.

Tôi cũng bắt đầu viết blog và nó thay đổi đời tôi. Nghe có vẻ sách vở, nhưng đúng thế:

Viết blog, viết lại đời tôi.

Blog cho tôi một lí do để tiếp tục đọc, tiếp tục học và nói về những chuyện xung quanh, những ý tưởng và những công nghệ hấp dẫn tôi. Blog còn giúp tôi kết nối với những tay chơi thú vị từ mọi ngõ ngách cuộc sống, đặt câu hỏi, và kết bạn bốn phương, những người mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ để tâm đến một thằng nhóc ngây ngô 22 tuổi.

Khi một trong những người bạn này cần sự giúp đỡ, một tay đầu cơ liều lĩnh mà tôi có may mắn được gọi là sư phụ, kể từ đó đời tôi đã sang trang: tôi làm thuê cho tôi.

Những quyển sách như “Làm việc tuần 4 tiếng” và những blog thú vị đã thuyết phục tôi rằng: đi làm mướn chỉ dành cho những thằng dở người. Tôi bắt đầu hành nghề tự do như một tay thiết kế web cho những doanh nghiệp nhỏ. Không lâu sau đó, tôi nghỉ việc.


Tôi mất một năm rưỡi để học cách tự mình thuê mình, lên kế hoạch sống 1 năm ở nước ngoài và làm việc từ xa. Nó chẳng dễ tí nào và cũng hiếm khi sung sướng - thực ra việc chính tôi thường làm là ngồi vò đầu bứt tóc - nhưng tôi thích sự tự do mà công việc này mang lại. Và nguyên tắc làm nền tảng cho lựa chọn này là: tôi làm ra luật. Tôi nhắc lại:

Cuộc đời của tôi, luật chơi của tôi

Blog này chỉ dành để phá vỡ những khuôn phép mà chúng ta nghĩ rằng nó dành cho chúng ta. Nó là một phản biện. Không có một công thức đúng-cho-mọi-cuộc-đời. Bạn không cần phải cố vào đại học, mài đũng quần suốt 4 năm, tìm một công việc bàn giấy, ở gần nhà, lấy bằng MBA, trèo từng bậc thang danh vọng, hay làm mọi thứ mà bầy đàn dỗ dành rằng đó là thứ dành cho bạn. Thế giới này rất đa dạng và nhiều màu sắc, đầy những cơ hội không thể tính trước. Đời bạn là một kiệt tác mà bạn chính là họa sĩ.


Làm tươi cuộc đời bạn, khuấy đảo việc bạn làm và biến thế giới thành sân chơi của mình!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét